Có một điều khá thú vị là chưa bao giờ cụm từ chữa lành lại xuất hiện nhiều như hiện nay.
Mở mạng xã hội là chúng ta sẽ thấy podcast/workshop/thiền/ du lịch chữa lành, shadow work, self-love... Điều này tạo ra cảm giác như ai cũng đang trên hành trình chữa lành một điều gì đó.
Theo góc nhìn của chiêm tinh Vệ Đà, chòm sao Shatabhisha gắn với năng lượng chữa lành, còn Rahu chủ tinh của chòm có bản chất là khuếch đại, ám ảnh và khiến con người khó biết điểm dừng.
Vì vậy, khi Rahu tác động đến năng lượng của Shatabhisha, điều được khuếch đại không chỉ là những mong muốn chữa lành nguyên sơ, mà nó còn là sự ám ảnh với việc chữa lành.
Khi đó, con người rất dễ rơi vào trạng thái tự chẩn đoán bản thân qua vài video ngắn, liên tục gắn cho mình những nhãn tâm lý, nhầm lẫn giữa việc né tránh với đặt ranh giới, giữa sự buông xuôi với buông bỏ, hoặc coi việc lướt mạng, xem nội dung chữa lành cả ngày là một hình thức nâng cấp bản thân. Càng xem nhiều, càng cảm thấy mình còn rất nhiều thứ phải chữa.
Điều nghịch lý là chòm sao Shatabhisha (dịch ra là 100 vị thầy thuốc), nhưng dưới ảnh hưởng của Rahu, hàng trăm phương pháp chữa lành sẽ trở thành hàng trăm ảo tưởng về chữa lành. Con người bắt đầu tìm kiếm lối đi tắt thay vì kỷ luật, chạy theo xu hướng thay vì học hỏi tử tế, thích những mẹo nhanh thay vì chấp nhận một quá trình phát triển lâu dài.
Nếu nhìn đúng tinh thần của Shatabhisha, liều thuốc thật sự lại rất đơn giản. Là biết lắng nghe, biết im lặng, biết dành thời gian ở một mình, quan sát bản thân một cách trung thực và đủ nhận thức để nhìn thẳng vào những gì mình đang cố né tránh. Đó là kiểu chữa lành không hào nhoáng, không hay lan truyền trên mạng xã hội (vì ít view), và cũng không mang lại kết quả tức thì trong 3s.
Có lẽ vì vậy, câu hỏi quan trọng không phải là: "Mình đã chữa lành hay chưa, chứ đến đâu rồi?"
Mà là: "Mình đang thật sự đối diện với chính mình, hay chỉ đang tiêu thụ nội dung về chữa lành để tạm thời né tránh việc phải đối diện với nó?"